[210421] Article: 72 giờ đồng hồ đằng sau “Như Mộng Chi Mộng”


Vào ngày 22/4, trong khi sân khấu công ích “Như Mộng Chi Mộng” tại Vũ Hán vẫn còn đang tiến hành, một vài chủ đề liên quan đã bước lên bảng hot search của Weibo.

Đây có lẽ là tác phẩm kịch nổi nhất trên internet cho tới bây giờ.

Là một đại IP với 21 năm lịch sử và với sự tham gia của diễn viên nổi tiếng nhất trong thời gian này, lần đầu tiên lấy hình thức công ích để gửi sự kính trọng tới những vị anh hùng trong tình hình dịch bệnh, “Như Mộng Chi Mộng” từ trong ra ngoài đều là chuyện xưa.

Ba ngày trước khi buổi trình diễn bắt đầu, Studio Ngu Lý đã đi thăm hậu trường và bước vào giấc mộng.

[Đội ngũ người nổi tiếng]

Trưa ngày 19/4, 15 phút trước buổi diễn tập trang phục đầu tiên của Như Mộng Chi Mộng, dưới khán đài không có nhiều người xem lắm, và tất cả mọi người đều tụ tập tại hồ hoa sen.

Chỉ đạo sản xuất Vương Khả Nhiên bỗng dưng nhận được tin tức rằng có người đang quay lén, ông lập tức gọi người giám sát là Đại Sơn tới để hỏi, đối phương trả lời rằng họ vẫn luôn thuyết phục người xem đừng quay chụp. Sắc mặt Vương Khả Nhiên trầm xuống, lớn tiếng trách cứ Đại Sơn làm việc không cẩn thân, sau đó đứng dậy nói: “Những vị đang ngồi tại đây đều là những người bạn đáng tin cậy, hy vọng mọi người bảo vệ diễn viên, và dừng việc quay phim.”

Sau đó Vương Khả Nhiên nói cho chúng tôi biết rằng, lúc đấy ông tức giận thật ra chỉ là “tỏ vẻ” mà thôi. Cảnh tượng lúc đó bắt buộc ông phải đứng ra, giết gà dọa khỉ: “Tôi cần phải khống chế hiện trường, bảo vệ diễn viên.”

Hứa Tình, Tiêu Chiến, Trương Lượng, Hoàng Lộ,… Nhiều diễn viên nổi tiếng tham gia, khiến cho “Như Mộng Chi Mộng” nhận được càng nhiều sự chú ý.

Bảo vệ những diễn viên đã trở thành một việc mà Vương Khả Nhiên vẫn luôn làm từ khi tổ diễn được thành lập.

Hí kịch Ương Hoa đã hợp tác cùng rạp hát Bảo Lợi và thực hiện hàng loạt những công tác chi tiết để đảm bảo màn trình diễn được diễn ra thuận lợi. “Phía rạp hát đã phải trả giá rất nhiều, lợi nhuận thu vào từ việc bán vé hoàn toàn bù được khoản đầu tư khổng lồ của họ.”

Vương Khả Nhiên cũng đã giúp Tiêu Chiến từ chối rất nhiều thỉnh cầu xin ký tên và chụp ảnh chung. Bạn học cũ của ông đi một đường tới Vũ Hán chỉ để chụp ảnh với Tiêu Chiến, nhưng Vương Khả Nhiên vẫn từ chối, “Tôi đã hứa rằng sẽ tạo cho diễn viên một môi trường nghệ thuật sạch sẽ.”

Đoàn kịch “Như Mộng Chi Mộng” luôn nỗ lực tạo cho diễn viên một môi trường sáng tác bình đẳng và hòa đồng. Nơi đây không có diễn viên nổi tiếng Tiêu Chiến, mà chỉ có Bệnh nhân số 5 B.

Phía hậu trường của Rạp hát Cầm Đài Vũ Hán, bảng hiệu gắn ngoài phòng chờ của Tiêu Chiến không để tên là “Tiêu Chiến”, mà là “Số 5.”

Đạo diễn Trần Lập Mỹ và Trương Thụy nói, đoàn kịch sẽ không đối xử với Tiêu Chiến như là một người nổi tiếng đặc biệt; Hoàng Lộ – người diễn vai Giang Hồng và có nhiều cảnh với Tiêu Chiến, nói rằng mọi người ở đây chỉ đều là diễn viên.

Thỉnh thoảng, Tiêu Chiến sẽ mời Hoàng Lộ ăn hoa quả, và nhờ cô đề cử mấy bộ phim điện ảnh. Hoàng Lộ nói, làm việc với Tiêu Chiến không khác gì với những diễn viên khác, điểm khác biệt lớn nhất có lẽ chỉ là số lượng tin nhắn trên Weibo tăng rất nhiều bởi tin nhắn từ fan của Tiêu Chiến, mà phần lớn đều là những lời cổ vũ ủng hộ.

Ban đầu khi mới tập luyện, đạo diễn để cho hai người Hoàng Lộ cùng Tiêu Chiến vào một căn phòng nhỏ để tập luyện để luyện tập sao cho ăn ý với nhau.

“Khi chúng tôi đang diễn tập cảnh Pháp kia, tôi liền biết rằng anh ấy là người Trùng Khánh, tôi lập tức phiên dịch một câu thoại tiếng Pháp ra tiếng địa phương Thành Đô nói chuyện với anh ấy, hỏi ‘Anh muốn ăn giề ăn giề’, và anh ấy trả lời tôi bằng tiếng Trùng Khánh ngay tức thì.”

Hoàng Lộ nhớ lại, khi Tiêu Chiến mới gia nhập đoàn kịch, anh ấy đã ghi nhớ kịch bản, và họ chỉ tốn ba đến bốn ngày để trở nên ăn ý với nhau. Với những chi tiết biểu diễn, bọn họ còn đưa ra những lời khuyên cho nhau.

Ví dụ như, cảnh diễn tại căn hộ ở Paris, cảnh mà nhận được phản ứng lớn nhất của khán giả trong buổi trình diễn, là ý tưởng của Tiêu Chiến. Tiêu Chiến gợi ý rằng khi họ nói đến câu thoại “thứ một ba năm, hai tư sáu và chủ nhật”, dựa đầu vào nhau có thể cho ra hiệu quả càng tốt.

Đoạn diễn khôi hài mà hai người trò chuyện bằng tiếng Nhật có dấu vết từ bản cũ, cũng có sáng tác mới mẻ; “Pikachu” là từ bản cũ, còn “sleeping” là từ ý tưởng của Tiêu Chiến.

Thời gian của “Như Mộng Chi Mộng” dài, số lượng câu thoại lại nhiều. Trong buổi diễn tập, một diễn viên bỗng dưng quên thoại, lời thoại càng nói càng sai, thanh âm càng ngày càng thấp, hôm đó đã bị đạo diễn Trần Lập Mỹ nghiêm khắc chỉ trích. Nhưng trong trí nhớ của đạo diễn, Tiêu Chiến chưa từng gặp vấn đề như vậy.

“Tiêu Chiến cực kì nghiêm túc, chúng tôi đều có thể cảm nhận được điều này. Cậu ấy mỗi buổi tối sau khi trở về, nhất định đều sẽ suy nghĩ lại về cảnh diễn của mình, luyện tập lại, cho nên cậu ấy không bao giờ phạm phải lỗi như vậy.”

Tiêu Chiến nói rằng, hiện giờ anh ấy đối với lời kịch đã quen thuộc tới mức “mở miệng là ra được lời kịch”, nên anh ấy càng chú trọng “cảm xúc trong mỗi khoảnh khắc và cảm giác với những diễn viên đồng nghiệp.”

Tiêu Chiến rất nghiêm khắc với bản thân mình. Sau buổi diễn tập trang phục ngày 19, rất nhiều khán giả tại hiện trường đều khen ngợi màn trình diễn của anh, nhưng Tiêu Chiến lại nói, “Tôi không thật vừa lòng với ngày hôm nay, không tốt bằng hôm qua.” Đoạn lời kịch “Một ba năm hai tư sáu kia”, tuy rằng người xem cũng không nghe ra được vấn đề chỗ nào, nhưng sau khi xuống sân khấu, Tiêu Chiến cảm thấy rằng vẫn còn thiếu chút gì đó.

Đối với Tiêu Chiến, chỗ ngồi tại hồ hoa sen cho “Như Mộng Chi Mộng” chính là một thử thách; nó khiến cho anh ấy cảm thấy dễ bị phân tán tư tưởng, một khi bị mất tập trung, sẽ rất dễ dàng quên đi phân cảnh. Anh miêu tả, “trong những buổi hòa nhạc (concert), cảm xúc đến từ việc tương tác, mà kịch đối với tôi, cảm xúc đến từ việc khiến cho bản thân trở nên cô độc.” Vì vậy, anh ấy phải để cho bản thân không được để ý tới việc có khán giả.

Buổi diễn tập ngày 19, Vương Khả Nhiên mời một học giả trong giới kịch nói tới xem. Sau khi phần đầu tiên kết thúc, người này khen ngợi diễn xuất của Tiêu Chiến, và Vương Khải Nhiên đã giới thiệu diễn viên ông mới khám phá được một cách tự hào: “Cậu ấy có những tầng lớp nghệ thuật khác nhau. Ngày đầu tiên đọc xong kịch bản, ngày hôm sau lên sân khấu, cậu ấy đã khiến cho tôi rất bất ngờ. Dù cậu ấy vẫn còn là người mới, nhưng cảm xúc của cậu ấy đều chính xác. Cậu ấy có thể khắc họa nên một nhân vật vừa tinh tế lại đầy đủ, không chỉ trong những cảnh đòi hỏi cảm xúc mãnh liệt, những cảnh mà mọi người đều sẽ bùng nổ với cảm xúc. Cậu ấy tinh tế, sinh động, lại thú vị, truyền ra được những điểm quan trọng nhất của nhân vật, tiết tầu của cậu ấy rất tốt.”

Duyên phận giữa “Như Mộng Chi Mộng” và Tiêu Chiến bắt đầu từ sự kiện đặc biệt kỷ niệm 110 năm ngày sinh của Tào Ngu vào năm ngoái.

Năm 2019, Vương Khải Nhiên đã biết đến tên của Tiêu Chiến, nhưng lại nhanh chóng quên đi cái tên này. “Khoảng thời gian đó tôi đang ở Vô Tích, bỗng có một nhóm người ồn ào tại khách sạn, nói rằng chỗ này có diễn viên nổi tiếng nhất lúc này, tên Tiêu Chiến.”

Cho đến năm 2020, một người bạn là chuyên gia về tâm thần học nói với Vương Khả Nhiên rằng cần phải chú ý tới diễn viên Tiêu Chiến này.

“Trước đây, tôi là một người lớn tuổi, nên tôi chỉ chọn những diễn viên trên 35 tuổi. Nhưng sau khi nghe người bạn này nói, tôi bắt đầu để ý tới diễn viên này, dù là vô tình hay cố ý, sau đó mới phát hiện ra còn là một người thú vị như vậy.”

Thú vị như thế nào? Có nhiều người công kích cậu ta đến vậy, tôi muốn đi tìm hiểu lý do cho sự công kích này, rồi tôi phát hiện rằng đối với nhóm người này, những thứ chân thật nhất cùng những thứ giả dối nhất lại tồn tại trên cùng một thể mâu thuẫn. Thần tượng trong thời đại này khác với thần tượng của 5 năm trước, bọn họ bị đặt tại một chỗ trở thành một ký hiệu, trở thành một thứ bị lợi dụng, bị tranh đoạt thậm chí là bị giẫm đạp. Thông qua Tiêu Chiến, tôi chú ý tới những sự phát triển mới trong xã hội; chỉ có hiểu được những sự mới mẻ này, mới có thể để cho nghệ thuật phù hợp với thời đại. Đấy chính là đánh giá của tôi đối với kịch; cần phải có sự liên kết trong cảm xúc giữa những hành động trong vở kịch trên sân khấu vào khoảnh khắc đó với con người của thời gian, của nơi này.”

Trong sự kiện Tào Ngu, Vương Kha Nhiên cần tìm một khách quý trẻ tuổi có thể trò chuyện với Vạn Phương, một đồng nghiệp đã đề cử Tiêu Chiến với ông. Vương Kha Nhiên đột nhiên nhận ra, người này quá là thích hợp, “Sự phức tạp của con người Tiêu Chiến đủ để đại biểu cho tính phức tạp của kịch.”

Lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Chiến, Vương Kha Nhiên đã nhận thấy vận mệnh thần bí phía sau cậu ấy, nhưng lại đồng thời mang lại cho người ta một loại cảm giác thanh xuân nhu hòa. Vương Kha Nhiên đưa cho Tiêu Chiến một danh sách với tên những cuốn sách, bảo anh đọc, rồi Tiêu Chiến mất vài ngày để đọc hết chỗ sách đó, và viết mấy chục câu hỏi dành cho Vạn Phương. Những vấn đề mộc mạc mà sâu sắc, khiến Vương Kha Nhiên phải xúc động.

Tại sự kiện Tào Ngu, Vương Khả Nhiên đã quan sát Tiêu Chiến, và cảm thấy rằng cảm xúc mà anh mang lại trên sân khấu rất tuyệt, và ngay sau đó đã mời anh tham gia “Như Mộng Chi Mộng.”

Đối với Vương Kha Nhiên, điểm giống nhau giữa Tiêu Chiến và Bệnh nhân số 6 là sự vô thường trong vận mệnh của họ.

Cách diễn giải về Bệnh nhân số 5 của Tiêu Chiến đã tạo nên một sự kinh hỉ cho Vương Kha Nhiên. Họ vẫn chưa bàn luận việc anh sẽ tiếp tục diễn vai Bệnh nhân số 5 sau tour diễn năm nay, nhưng Vương Kha Nhiên nghĩ rằng Như Mộng Chi Mộng đã cho Tiêu Chiến một ít thu hoạch, “Tôi nghĩ rằng cậu ấy có thể chứng minh bản thân là một diễn viên giỏi qua vở kịch này, tôi cảm thấy Như Mộng Chi Mộng đã cho cậu ấy một sức mạnh nào đó.”

[Bước vào giấc mộng lần nữa]

Không chỉ có Tiêu Chiến là người mới gia nhập, đội hình diễn viên của Như Mộng Chi Mộng gần như đã thay máu.

(Lược bỏ đoạn không liên quan tới Tiêu Chiến)

Thời gian để lại cho đạo diễn không nhiều lắm. Tập diễn, trang phục, xếp đội hình và những việc khác đồng thời diễn ra. Như Mộng Chi Mộng vốn đã yêu cầu lượng công việc khổng lồ, mà giờ còn có cả áp lực tiến độ, nên cả đoàn đã có lịch làm việc và nghỉ ngơi kinh khủng.

Ví dụ như ngày 22/4, lịch trình cho diễn viên như sau:

10:30-11:30 Diễn viên rời khỏi khách sạn tới nhà hát để tạo hình, trang điểm, thay trang phục.

12:00 Ăn trưa

12:30 Đeo + test thiết bị nghe và micro

13:10 Làm ấm người

13:30 Khán giả tiến vào

14:00 Buổi trình diễn bắt đầu

Sau gần 8 giờ đồng hồ, khi các diễn viên hoàn thành phỏng vấn với truyền thông cũng đã gần 0:30.

Ngày làm việc dài 12 giờ đã trở thành một điều thường lệ cho dàn diễn viên và nhân viên trong tháng vừa rồi. Ngay cả với những buổi diễn tập không tạo hình, họ vẫn cần phải rời khách sạn từ 12:00, bắt đầu tập từ 13:00, ăn tối lúc 17:00, tập lại vào 18:00 và kết thúc lúc 22:00.

“Lần này thật là liều mạng, trước đây chúng tôi cũng không làm việc tới mức này, bởi vì trước đây đổi ít người, nên có khi chúng tôi chỉ cần đến diễn tập từ 2 giờ chiều,” Trần Lập Mỹ nói.

Cường độ tập luyện cao là một loại khảo nghiệm đối với thể lực của diễn viên, và những buổi diễn tập không ngừng mỗi ngày đã từng khiến cho Hoàng Lộ cảm thấy mê man.

“Bởi vì mỗi ngày đều diễn những cảnh y hệt nhau, mỗi ngày thời điểm đi vào là ban ngày, khi đi ra là ban đêm, khoảng thời gian đó tôi đột nhiên rất khát vọng sinh hoạt bình thường. Có một lần chúng tôi gọi video cho thầy Lại, vào lúc cuối mỗi người chúng tôi đều phải nói cho thầy cảm xúc về vở kịch, tôi nói rằng sau khi xem xong vở kịch này, bỗng dưng tôi cảm thấy kịch và điện ảnh thật ra cũng không quan trọng tới vậy. Cuộc sống vẫn quan trọng hơn, và tôi thật sự muốn trải nghiệm cảm giác được gặp mặt nói chuyện cùng những người khác, dành thời gian với gia đình, bạn bè và người yêu.”

“Khi bạn quay một bộ phim, bạn vẫn ở bên ngoài mỗi ngày, và sau khi đóng máy bạn sẽ lại tiếp xúc với cuộc sống bình thường. Trước đây, khi tôi quay một bộ phim cùng Trương Nhược Quân, chúng tôi diễn tập tại Bắc Kinh, có lẽ là 3 giờ một ngày, và rồi chúng tôi có thể đi gặp gỡ bạn bè vào buổi chiều và tối. Nhưng vở kịch này cần tập luyện cường độ cao, và mỗi ngày khi chúng tôi diễn tập xong đã là nửa đêm.”

Vương Khả Nhiên đã đoán trước được rằng những diễn viên có thể sẽ trải qua loại mệt mỏi như này, cho nên ngay từ đầu đã sắp xếp sau 17 ngày tập luyện, cả đoàn sẽ nghỉ ngơi trong một thời gian ngắn, cho đến trước buổi công diễn tại Vũ Hán một tuần mới lại triệu tập mọi người.

Phương thức làm việc như này ở vòng kịch không thường xuất hiện, nhưng đối với diễn viên, đây là một khoảng thời gian nghỉ ngơi tốt cho việc chỉnh đốn và tiêu hóa mọi thứ.

“Vào ngày đầu tiên chúng tôi quay trở lại, Khả Nhiên nói rằng đấy là lần diễn tốt nhất của tôi với Tiêu Chiến,” Hoàng Lộ nói, “có lẽ là sau khi đã tiêu hóa mọi thứ và quay trở về cuộc sống bình thường, tôi đã có thể học hỏi thêm.”

So sánh với Như Mộng Chi Mộng của 8 năm trước, phiên bản của năm nay không chỉ thay đổi dàn diễn viên, nhưng cũng đã giảm thời gian đi 15 phút mà không thay đổi kịch bản.

Thứ thay đổi chính là nhịp điệu của các diễn viên. Ví dụ, vào cuối phần đầu, khi vị quản gia lớn tuổi kể chuyện cũ cho Cố Hương Lan, trong bản cũ là những câu nói chậm rãi, nhưng Vương Khả Nhiên cảm thấy rằng như vậy không đúng, “Cách thể hiện đó như là ông lão chỉ vừa mới đặt chân tới Thượng Hải và không quen với môi trường xung quanh, nhưng trong thực tế, ông ấy quen thuộc với lâu đài, khả năng là ông thường xuyên quay về đấy, cảm giác như một hướng dẫn du lịch”, cho nên ông đã điều chỉnh ngữ khí và tiết tấu của đoạn hội thoại, khiến cho đoạn đó có thêm tầng cảm xúc và phong phú hơn.

Mỗi chi tiết tiến bộ nhỏ đều bắt đầu từ ghi chép mỗi ngày.

Trong buổi tập, hai đạo diễn ngồi ở trung tâm hồ hoa sen, đặt một chiếc bàn nhỏ, đèn bàn bật lờ mờ. Trong khi những diễn viên biểu diễn, nếu đạo diễn thấy có vấn đề, họ sẽ đánh dấu lên kịch bản, hoặc múa bút thành văn trên tờ giấy trắng. Sau một ngày tập luyện, những tờ giấy này sẽ chi chít hai trăm tới ba trăm dòng chữ.

Sau khi diễn tập xong, những diễn viên sẽ ngồi cùng nhau trong hồ hoa sen và nghe đạo diễn giải thích những ghi chú ngày hôm đó, và mỗi diễn viên sẽ ghi lại phần của mình.

Phần mềm Ghi chú trong điện thoại của Tiêu Chiến đầy những ghi chú của mỗi ngày, ví như ngày 19/4 có tầm mười ghi nhớ. Cách ghi chú của Tiêu Chiến đơn giản và ngắn gọn, anh ấy sẽ viết lại một cảnh nào đó, hoặc địa điểm của cảnh, và ghi lại những cảm xúc và tiết tấu cần phải lưu ý.

Đạo diễn Trần Lập Mỹ nói, một vài diễn viên sẽ tự hỏi, vì sao mỗi ngày đều họp bàn về những ghi chú này, mỗi ngày vẫn có thêm hàng trăm ghi chú mới, có phải điều này nghĩa là họ vẫn chưa tiến bộ không. Thực ra, mỗi người đều đang tiến bộ nhiều hơn trên cơ sở là họ đã có tiến bộ.

“Diễn tập kịch có một quá trình, khi mới bắt đầu có khả năng bạn không thể thuộc được, ghi chú khi đó sẽ là về lời kịch của bạn. Sau khi đã qua giai đoạn này, ghi chú có thể là về đội hình và cử chỉ, cho tới bước cuối cùng, khi diễn xuất của bạn đã tiến bộ rất nhiều, tôi sẽ để ý tới trang phục, kiểu tóc, và những thứ mà tôi không để ý tới trước đây. Mỗi giai đoạn đều có những vấn đề khác nhau, và chỉ có bằng việc đi từ bước thứ nhất tới bước thứ hai, mà bạn mới có thể thấy được những vấn đề xuất hiện ở bước tiếp theo, không thì sự chú ý của bạn sẽ không đặt tới đó.”

Ví dụ như, vào ngày cuối cùng trước buổi công diễn, những ghi chú cho Tiêu Chiến trở thành những chi tiết nhỏ nhặt như, “Hát trước khi bế mạc, đứng gần về phía Tây một chút.”

Sau khi trải qua ba ngày diễn tập toàn bộ vào 18, 19 và 20/4, buổi diễn tập vào ngày cuối cùng trở thành “diễn tập ghi chú”, ngày mà họ tập trung hơn vào những vấn đề trong ghi chú, tập luyện những chi tiết này và củng cố những cảnh mà họ dễ gặp vấn đề hơn, như là tiết tấu trong cảnh nhóm tại Thiên Tiên Các, cảnh của Bá Tước với Tiểu Hương Lan. Đối với Tiêu Chiến và Hoàng Lộ, họ tập luyện cảnh đi quanh cầu thang, cần phải lưu ý tới giao lưu ánh mắt khi đi lên đi xuống cầu thang, cảnh đẩy cửa đi vào mà không có đạo cụ.

Sau buổi công diễn ngày 22, cuộc họp mặt ghi chú vẫn diễn ra, mỗi ngày trình diễn trong tương lai sẽ lại thêm tiến bộ.

(Còn tiếp)

Link gốc: https://mp.weixin.qq.com/s/yI4arm9P9nJwE3RMSUW-5Q

Eng trans: https://xzhan1005.wordpress.com/2021/04/23/yuli-exclusive-72-hours-behind-a-dream-like-a-dream/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Create your website with WordPress.com
Get started
%d bloggers like this: